Đó là câu chuyện của Vũ Thị Nhâm, sinh năm 1993, cựu sinh viên Trường Đại học Hà Nội, trước đây là Đại học Ngoại ngữ Hà Nội. Từ một cô gái trẻ mang theo nỗi lo cơm áo khi nhập học, Nhâm đã từng bước đi qua những năm tháng nhiều thiếu thốn để trở thành một người làm việc trong môi trường quốc tế, có kinh nghiệm tại những tập đoàn lớn như Samsung, Hyundai và Vingroup, đồng thời trở thành cầu nối giữa hai nền văn hoá Việt Nam – Hàn Quốc.

Hình ảnh Vũ Thị Nhâm thời còn là sinh viên (Ảnh: NVCC)
Ngày Nhâm nhập học đại học, hành trang của cô không có nhiều. Gia đình gom góp được 4,7 triệu đồng, một số tiền khi ấy là tất cả những gì có thể dành cho tương lai của cô con gái. Trong số đó, 2,35 triệu đồng đóng học phí, 1,5 triệu đồng đóng ký túc xá. Phần còn lại là tiền ăn cho tháng đầu tiên ở Hà Nội.
Cùng với khoản tiền ít ỏi ấy, mẹ chuẩn bị thêm cho Nhâm 10kg gạo và một hộp lạc rang sẵn. Tháng đầu tiên nơi đất khách, những bữa ăn của cô sinh viên năm nhất chủ yếu chỉ xoay quanh cơm trắng, lạc rang và nước mắm. Không phải vì thích giản dị, mà vì không còn lựa chọn nào khác.

Cô đảm nhiệm vai trò là phiên tịch viên tại lễ hội Văn hoá - Ẩm thực Việt Nam và Hàn Quốc
“Điều mình sợ hãi nhất không phải là xa nhà, mà là số tiền 4,7 triệu cả nhà đã vét sạch đưa mình đi nhập học. Mình sợ nếu không cố gắng, mình sẽ phụ lòng bố mẹ”, Nhâm từng chia sẻ.
Nỗi sợ ấy không khiến cô chùn bước. Ngược lại, nó trở thành động lực để cô trưởng thành nhanh hơn bạn bè đồng trang lứa. Khi nhiều sinh viên còn đang làm quen với cuộc sống đại học, Nhâm đã sớm nghĩ đến việc đi làm. Với khả năng ngoại ngữ được rèn luyện tại Đại học Hà Nội, cô bắt đầu đi làm từ khi còn là sinh viên năm hai.

Những ngày tháng vừa học vừa làm không dễ dàng. Ban ngày lên giảng đường, tối về tranh thủ làm thêm, có hôm mệt đến mức chỉ muốn bỏ cuộc. Nhưng phía sau cô là gia đình, là khoản tiền nhập học được đánh đổi bằng tất cả sự chắt chiu của bố mẹ. Nhâm hiểu rằng mình không có nhiều đường lui. Muốn thay đổi cuộc đời, cô chỉ có thể đi tiếp.

Chính ngoại ngữ đã mở ra cho Nhâm những cánh cửa đầu tiên. Từ một cô gái xuất phát với hành trang khiêm tốn, cô dần bước vào môi trường làm việc chuyên nghiệp tại các doanh nghiệp lớn. Những năm tháng làm việc tại Samsung, Hyundai và Vingroup không chỉ cho cô kinh nghiệm nghề nghiệp, mà còn giúp cô hiểu sâu hơn về cách vận hành của các tập đoàn, về văn hoá doanh nghiệp và đặc biệt là sự khác biệt trong giao tiếp giữa người Việt và người Hàn.
Nếu tiếng Hàn, tiếng Việt hay ngoại ngữ nói chung là công cụ, thì sự thấu hiểu văn hoá mới là điều giúp Nhâm tạo nên giá trị riêng. Cô không chỉ đơn thuần dịch ngôn ngữ, mà còn chuyển tải tinh thần, thói quen, cách nghĩ và cách làm việc giữa hai bên. Trong nhiều tình huống, một câu nói nếu dịch đúng chữ vẫn có thể chưa đúng ý. Một cuộc trao đổi nếu thiếu sự tinh tế văn hoá có thể dẫn đến hiểu lầm. Và đó là lúc vai trò của những người như Nhâm trở nên quan trọng.
Từ trải nghiệm cá nhân, cô hiểu rằng để trở thành cầu nối giữa hai nền văn hoá, con người không chỉ cần giỏi ngoại ngữ. Họ cần sự nhẫn nại, khả năng quan sát, sự khiêm tốn và cả bản lĩnh để thích nghi. Làm việc với các doanh nghiệp Hàn Quốc giúp Nhâm học được sự kỷ luật, tốc độ và tinh thần trách nhiệm cao. Trong khi đó, nền tảng Việt Nam trong cô lại mang đến sự mềm mại, linh hoạt và khả năng kết nối con người.

Hành trình của Vũ Thị Nhâm vì thế không chỉ là câu chuyện vượt khó của một cô gái nghèo đi học đại học. Đó còn là câu chuyện về sức mạnh của giáo dục, của ngoại ngữ và của niềm tin rằng xuất phát điểm thấp không quyết định đích đến cuối cùng.
Từ hộp lạc rang mẹ chuẩn bị năm nào đến những phòng họp trong các tập đoàn lớn, khoảng cách ấy không được lấp đầy bằng may mắn. Nó được lấp đầy bằng những ngày tháng tiết kiệm từng bữa ăn, bằng những ca làm thêm khi còn là sinh viên, bằng nỗ lực học ngoại ngữ và bằng sự bền bỉ không cho phép bản thân bỏ cuộc.
Có thể với nhiều người, 4,7 triệu đồng chỉ là một con số. Nhưng với Nhâm, đó là ký ức không bao giờ quên. Đó là số tiền của hy vọng, của sự hy sinh, của niềm tin mà cả gia đình đặt vào một cô gái trẻ. Chính vì vậy, sau này dù đi qua nhiều môi trường khác nhau, cô vẫn luôn nhớ về điểm bắt đầu ấy như một lời nhắc nhở: phải sống xứng đáng với những gì mình đã nhận được.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, câu chuyện của Vũ Thị Nhâm truyền cảm hứng không phải vì nó quá hào nhoáng, mà vì nó thật. Thật như bữa cơm chan nước mắm ăn cùng lạc rang. Thật như nỗi lo tiền học phí, tiền ký túc xá. Thật như giấc mơ đổi đời của rất nhiều sinh viên tỉnh lẻ từng bước chân lên thành phố với chiếc ba lô nặng hơn bởi kỳ vọng của gia đình.
Và cũng chính từ những điều bình dị ấy, một cô gái từng sợ hãi vì 4,7 triệu đồng nhập học đã viết nên hành trình của riêng mình: hành trình đi từ thiếu thốn đến trưởng thành, từ giảng đường Đại học Hà Nội đến môi trường tập đoàn quốc tế, từ một sinh viên ngoại ngữ đến người góp phần kết nối hai nền văn hoá Việt Nam – Hàn Quốc.